Thông báo

  • Thông báo khẩn
     Để bảo vệ sức khỏe của cộng đồng, đặc biệt cho người già và...
    Chi tiết
11/122014

Miệng ăn mắm ăn muối



MIỆNG ĂN MẮM ĂN MUỐI

 

 

      Có một cặp vợ chồng ở làng quê. Lấy nhau đã ngót hai chục năm mà vẫn chưa có con. Cô vợ thì lanh lẹ, nhanh nhẩu, bù lại cho anh chồng thường chậm chạp lại thiệt thà. Anh ta tên Sáu Liều, quanh năm chí thú làm ăn, thương vợ, biết lo cho gia đình. Chỉ ngặt nỗi cái miệng, trời không thương, nói ra lời nào trật lời ấy, khiến mích lòng bà con chòm xóm. Vợ biết vậy, nên mỗi lần có việc phải giao dịch với bên ngoài, chị ta thường thay chồng để tiếp xúc.

      Một ngày nọ có bác Cửu ở trong làng, mới làm nhà xong, bày tiệc “tân gia” mời hai vợ chồng tới dự. Chị vợ đang chuẩn bị khăn áo ra đi thì Sáu Liều kêu giật lại , năn nỉ :

     -Mạ mi ơi, tui thèm thịt “phay”quái. Mạ mi cho tui đi một bữa…

      Chị vợ thấy anh chồng tội nghiệp, cũng thương tình “cầm lòng không đậu”, bèn đổi ý :

      -Thôi được, tui để anh đi…Nhưng nhớ là anh tới đó chỉ chào hỏi, ăn xong rồi về chứ đừng có nói gì cả nghen ! Nhớ đó !

       Anh chồng vui mừng khấp khởi ra đi. Đến bàn tiệc, nhớ lời vợ dặn , anh ta chỉ cúi mặt, ăn lấy ăn để, không nói với ai lời nào. Ông Cửu thấy vậy, tưởng là có chuyện gì không vui, mới đến tận bàn hỏi thăm :

   -Sao ? Sáu ? mày thấy nhà tao ra răng? Đẹp không?

   -.  .  .  .  .  .

   -Hở ? cột , kèo, hoành phi, câu đối, cửa ? Đẹp không ? Ông Cửu vừa chỉ tay lên mái, vừa cố gạn hỏi mãi. Sáu Liều cố nín không nói. Nhưng, bỗng như chợt nhớ ra điều gì, anh ta lắp bắp :

    - Dạ thưa đẹp, đẹp lắm, nhưng…có cái…có cái

    -Cái gì ? Ông Cửu hỏi.

 

    -Dạ có…cái cửa… ông chừa hơi nhỏ…con sợ mai mốt quan tài của ông rinh ra không lọt ! …

      Thế là lại một phen bị mắng vốn, cô vợ tức mình, lại càng siết chặt, không cho anh ta đi đâu cả. Nhưng bỗng một hôm có ông bà Hội đồng (vốn là chủ điền, nơi hai vợ chồng thường làm mướn) có tiệc sinh nhật cô con gái cưng. Thương hai vợ chồng tính nết thật thà, đích thân bà Hội đồng đến mời dự.

      Nhưng cô vợ lại đang bị “tiêu chảy” không thể đi được. Mà từ chối thì sợ mích lòng ông bà Hội đồng, nên chẳng đặng đừng phải để Sáu Liều đi thay. Trước khi đi, cô vợ dặn kỹ : tuyệt đối không nói gì. Sáu Liều tỏ vẻ ăn năn, hứa như đinh đóng cột:

 

       -Dù có …cạy răng tui cũng không nói !  

      Biết tái phạm sẽ bị vợ rầy to, nên đến nơi, anh ta chỉ ngồi ăn, không nói năng gì.  Bà Hội đồng hãnh diện vì có đứa con gái đẹp, dẫn con đi từ bàn này tới bàn khác, mời mọc, nói cười huyên thuyên. Khi đến bàn của Sáu Liều, thấy anh ta cứ cúi đầu ăn mà chẳng nói gì, bà hỏi Sáu :

      -Sao ? Mày thấy con gái tao ra sao ? có đẹp không ?

      -  .  .  .  .  .  .

       Hỏi mấy lần không nghe Sáu trả lời, bà bắt đầu tỏ vẻ giận. Sáu biết vậy, nhưng cương quyết không nói lời nào. Chỉ đến khi thấy tiểu thư cô chủ, da thịt trắng ngần như bông bưởi, nhìn mình mĩm cười, tự nhiên anh ta thấy bạo dạn hẵn lên và nói với bà Hội đồng :

 

      -Bà ơi, cô chủ đẹp lắm ! Cô trắng quá… Mà làm sao da thịt của cô hai lại trắng dữ rứa ?

      Bà Hội đồng mĩm cười trước sự ngây ngô của Sáu Liều, vội giải thích qua loa :

      - Ừa thì nó cứ ở hoài trong “dim”, trong mát, có khi nào ra nắng đâu, trắng là phải rồi !

 

      -Ủa ? Sao kỳ vậy ? Sao…

      -Sao là sao ? mày có thắc mắc chi ?

      Và rồi, tự nhiên như có “ma đưa đường quỹ dẫn lối”, Sáu Liều tỏ ra ngạc nhiên và ngây thơ :

 

      -Con thắc mắc là  tại sao …tại sao ... .. con…cũng mấy chục năm chỉ ở trong …quần mà vẫn…đen thui thui ?!!!...

       Quả là hết biết, quả là không hỗ danh với cái tên Sáu Liều. Cô vợ ngao ngán chỉ biết dậm đất kêu trời, chứ chẳng biết nói sao hơn. Sáu về nhà, vừa quỳ lạy vợ, vừa khóc. Cứ bảo là …không nhớ mình đã nói gì (!). Cuối cùng, gia đình cũng trở lại bình yên…

     Một hôm, có người bạn của vợ chồng Sáu mời ăn “khẵm tháng” con trai đầu lòng. Rút kinh nghiệm, lần này hai vợ chồng cùng đi. Để lỡ có bề gì, vợ Sáu nhanh tay…bịt miệng Sáu kịp.

      Quả nhiên, khi có vợ đi cùng và ngồi sát bên mình, từ khi đến nhà bạn cho tới lúc ra về, Sáu Liều như bị câm, không nói với ai lời nào cả. Vợ Sáu cũng mừng, vì chắc chắn lần này chồng không gây ra tai họa gì như mấy lần trước.

     Khi tạm biệt bạn về, ra ngõ, đưa tay vẫy chào, Sáu Liều vẫn kịp quay lại phân bua một câu “xanh dờn” :

 

      -Này nhé ! có vợ mình và vợ cậu làm chứng: Từ sáng tới giờ mình không nói chi cả nhé ! Bữa sau lỡ thằng nhỏ có…mệnh hệ gì cũng đừng trách tớ đó nhé !!!     


 

*SÁU LIỀU sưu tầm & biên tập 

(Nguồn: Đặc san “Về Nguồn” Xuân Qúy Tỵ 2013)

 

 

Nội dung bình luận

Chỉ chấp nhận bình luận bằng tiếng Việt có dấu, những bình luận sai qui định sẽ bị xóa.

Bình luận tối đa 300 ký tự. 0 ký tự

Không có bình luận nào

Tin liên quan

Tin bài cũ

Video

Phản hồi mới

Liên kết website

Làng Kế Môn trên Facebook

Thống kê truy cập

Online: 12
Tổng truy cập: 772.108